MỐI TÌNH ĐẦU CỦA NGUYỄN TẤT THÀNH (ho chi minh) -The first love of Ho Chi Minh



#Ho_chi_minh#uncle_Ho

Út Huệ, người cuối cùng đưa tiễn Nguyễn Tất Thành lên tàu rời bến cảng Nhà Rồng, rời Việt Nam, sang Pháp. Khi con tàu chở Nguyễn Tất Thành với tên gọi mới là Văn Ba mờ mờ phía chân trời. Lê Thị Huệ chắp tay trên ngực nhìn theo, khấn trước đất trời:

“Sông ơi!

Đừng mọc đá ngầm

Biển ơi!

Đừng dựng sóng dữ…

Anh đi thuận gió xuôi buồm…

Hỡi những phương trời xa lạ…

Hãy đón lấy Anh…

Một chàng trai nước Việt…

Anh là của Nước của Dân…

Tất cả đợi Anh về…”

Út Huệ tên thật là Lê Thị Huệ, con gái của Lê Quang Hưng, giữ chức Kế quan – một chức vụ nhỏ ở Bộ Công. Bà vốn là học trò thầy Cử Nghệ Nguyễn Sinh Sắc khi còn ở Huế. Hai đứa trẻ, Nguyễn Tất Thành lên 10 và Lê Thị Huệ lên 8, vốn gắn bó với nhau vì tình đồng môn và càng gắn bó hơn khi cả hai đều sớm mồ côi mẹ.
Cha tục huyền, người mẹ kế của Lê Thị Huệ cay nghiệt, gia cảnh không mấy vui vẻ. Cho tới năm 1907, vua Thành Thái bị lưu đày, các quan trong triều nhiều người bị “huyền chức” phải thuyên chuyển.

Nguyễn Sinh Sắc, quan Thừa biện ở Bộ Lễ vào Bình Khê (Bình Định) nhậm chức “Tri phủ lĩnh Tri huyện”. Nguyễn Tất Thành sau sự việc cùng học trò trường Quốc học tham gia giúp những người biểu tình chống thuế ở Trung Kỳ (1908) cũng phải rời Huế. Họ rời xa nhau từ đó.
Sau khi Nguyễn Tất Thành từ Phan Thiết vào Sài Gòn, hai người gặp nhau. Đến khi Nguyễn Tất Thành lên tàu tìm phương cứu nước, ở lại Sài Gòn, Lê Thị Huệ vẫn dõi theo, đợi chờ tưởng như bóng chim, tăm cá.

Trong lần gặp gỡ nhà văn Sơn Tùng ở ngôi chùa tu hành ở Bà rịa vũng tàu năm 1980, bà Lê Thị Huệ chia sẻ: “Tuổi trẻ của tôi u ám buồn và ngập chìm trong thương nhớ. Tôi mong ngóng, chờ đợi một con người ở tận bên kia trái đất. Không gì có thể tả được cái nỗi lòng ngày ấy… Thỉnh thoảng anh Diệp Văn Kỳ gặp tôi có nói: Cậu Thành vẫn hoạt động bên Paris…”.

Khi cụ Nguyễn Sinh Sắc tạ thế tại Cao Lãnh (1929), hai người con là Nguyễn Thị Thanh và Nguyễn Sinh Khiêm không vào kịp, Lê Thị Huệ đã cùng những người học trò cũ tổ chức lễ tang chu đáo và để tang cụ…
Sau này, có những lần Bác đã hỏi hai ông Bùi Công Trừng và Ung Văn Khiêm về cô Huệ nhưng cả hai ông đều nói chỉ biết rằng cô Huệ còn sống và đã đi tu, còn không biết thêm một thông tin nào nữa cả. Bác nghe xong rồi thở dài…
Bà Lê Thị Huệ hỏi Sơn Tùng: “Ông ở cạnh Cụ Hồ nhiều năm, có khi nào thấy cụ nhắc tới hai chữ tình yêu không?”. Sơn Tùng kể lại câu chuyện, năm 1960, khi Viện Văn học dịch xong tập thơ “Nhật ký trong tù” do Nam Trân dịch. Riêng bài “Mới ra tù, tập leo núi”, Bác có dịch lại trên Báo Nhân Dân, ký bút danh T.Lan: “Mây ấp núi, núi ôm mây/ Lòng sông sạch, chẳng mảy may bụi hồng/ Bùi ngùi dạo đỉnh Tây Phong/ Trông về cố quốc, chạnh lòng nhớ ai”.

Sơn Tùng vừa đọc hết bài thơ, bà Lê Thị Huệ xúc động thật sự: “À, tôi nhớ ra rồi”, bà đọc tiếp luôn: “Nhớ ai, ai nhớ, nhớ ai/ Biển Đông còn đó, non Đoài còn đây/ Gìn vàng giữ ngọc cho hay/ Cho đành lòng kẻ chân mây cuối trời”. Đúng cậu Thành rồi! Cậu Thành vẫn không quên tôi!”.

Và bà dặn thêm: “Khi nào tôi qua đời, ông có viết gì thì viết… Còn bây giờ thì không nên. Có người sẽ cho rằng tôi thấy sang bắt quàng làm họ”.

Nguồn: baovov.com

Xem thêm bài viết khác: https://baovov.com/am-nhac/

7 Comments

  1. Nguyen tat thanh. Cha la nguyen sinh sach……..?

  2. Người đi tìm hình của Nước (Hồ Chí Minh, Người là niềm tin tất thắng )
    Chúc mừng sinh nhật Bác. 19.05.2020

  3. Đâu mà tìm được diễn viên giống bác hồi trẻ thế nhỉ!

  4. Đã lâu rồi không xem phim về bác

  5. Thương thay nước Việt. Thương vua Thành Thái quá.
    Dich Covid 19 nàu bọn Đế Quốc Pháp, Mỹ, Anh chết hàng loạt âu cũng là cái giá chúng nó phải trả cho sự ngạo mạn, tàn ác của chúng.

  6. Làm ơn ghi đúng tên phim đừng sửa như thế phải là hẹn gặp lại sài gòn

  7. BÁC HỒ mãi mãi trường tồn trong lòng dân tộc VIỆT NAM và nhân loại tiến bộ trên thế giới

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *